

Yves Saint Laurent: Ông hoàng của vẻ ngoài không phù phiếm
Yves Saint Laurent, vừa qua đời hôm 1/6/2008 ở tuổi 71, khởi nghiệp bước vào làng thời trang từ năm 1958 và gây tiếng vang như một trong những nhà thiết kế thời trang danh tiếng và có ảnh hưởng nhất trong nửa sau thế kỷ 20. Trong suốt sự nghiệp của mình từ năm 1957 đến 2002, ông đã có ảnh hưởng lớn trong việc thay đổi phong cách thời trang của phái đẹp từ hình ảnh chiếc váy dài sang quần chẽn, sang áo choàng và áo jacket kiểu đi săn, sang kiểu “smoking” (áo chẽn mặc vào đại lễ buổi chiều), trang phục lấy từ cảm hứng của người tá điền được thiết kế trên chất liệu sang trọng vào những năm 70.

Yves Saint Lauren - một trong những nhà thiết kế có năng lực và ảnh hưởng nhất thế giới. Từ những ngày đầu khi ông tham gia làm việc tại xưởng Christian Dior cho đến những bộ sưu tập thời trang cao cấp mang tên ông, phong cách của Yves Saint Lauren đã trở nên không thể nhầm lẫn được, được thể hiện trong tất cả các sản phẩm thời trang bao gồm phụ kiện, trang sức, quần áo may sẵn, nước hoa và mỹ phẩm. Yves Saint Lauren đồng nghĩa với sự sôi nổi, cá tính và hoàn toàn tươi mới, luôn tạo ra ảnh hưởng vô cùng rộng rãi.
Nổi loạn và truyền thống, tự do và khuôn khổ, và trên hết là sáng tạo. Saint Laurent thường tìm kiếm cảm hứng trên đường phố, đưa phong cách của dân hippi (những người lập dị) vào xu hướng y phục sang trọng và đưa trang phục của áo khoác thuỷ thủ mà ông phát hiện ra ở trong kho trang phục Hải quân ở New York vào những chiếc áo choàng xuất hiện trong tủ quần áo hết sức thời trang của phái đẹp. Những bộ cánh dạ hội đẹp mê hồn thường gắn với những phụ kiện đính kèm và chuỗi hạt lấy cảm hứng từ những danh hoạ lẫy lừng như Picasso, Miro và Matisse.
Tự thiết kế thời trang từ nhỏ

Yves Saint Laurent sinh ra ở Algeria vào 1/8/1936. Cha ông là luật sư và môi giới bảo hiểm, còn mẹ là một phụ nữ có phong cách thật cao cả. Yves là một cậu bé trầm tĩnh và nhút nhát, luôn né tránh các hoạt động thể thao trừ bơi lội và sớm bộc lộ niềm say mê về thời trang và sân khấu nhà hát từ rất sớm. Sau khi xem vở Moliere ” trường học bê bối” năm 11 tuổi cậu đã tự diễn lại một vở thu nhỏ với trang phục tự tạo.
Ở tuổi thiếu niên, cậu đã thiết kế trang phục cho mẹ, khiến các cô thợ may địa phương phát sốt. (Mẹ ông trở thành người cổ vũ lớn nhất, luôn ngồi trên hàng ghế đầu trong tất cả các buổi trình diễn của ông và không bao giờ mặc đồ thiết kế của ai khác ngoài con trai mình).
Mặc dù cha mẹ hướng cho cậu học luật, 17 tuổi anh thanh niên Saint Lauren gầy cao lêu nghêu tóc nâu, mắt xanh, đeo kính cận đã đi Paris để thử vận may trong thiết kế thời trang và nhà hát. Anh học một khoá thời trang ngắn rồi bỏ vì thấy buồn tẻ quá. Ngay sau đó, anh giành giải nhấtt trong cuộc thi thiết kế Quốc tế với phác hoạ đầm dự tiệc. Điều này khiến anh được Christian Dior mời đến phỏng vấn. Nhận ra tài năng của chàng thanh niên, Dior ngay lập tức nhận anh vào làm trợ lý.
3 năm trời Saint Laurent làm việc cho Dior, người gọi ông là “cánh tay phải của tôi”, “hoàng thái tử của tôi”. Sau khi Dior đột ngột qua đời năm 57 gây nên cú sốc cho thế giới thời trang, nhà Dior đưa Saint Laurent lên làm nhà thiêt kế chính. Ở tuổi 21, anh đã là người đứng đầu một đế chế thời trang kiếm 20 triệu/năm, người đã nhanh chóng thay đổi phong cách ăn mặc của phụ nữ năm 1957 bằng cái nhìn mới.
Bộ sưu tập đầu tiên trong vị trí mới của ông được trình làng tháng Giêng năm 1958, Trapeze lấy ý tưởng từ hình ảnh vận động viên thể dục dụng cụ, một hình ảnh trẻ với đôi vai hẹp và vòng eo nhỏ, tên tuổi YSL đã nhanh chóng nổi như cồn khắp châu Âu, châu Mỹ, bộ sưu tập nhận được cổ vũ lớn. Thanh niên gào tên ông khắp phố phường Paris trong khi ông đứng trên ban công Nhà Dior vẫy đám đông. Hoàng thái tử nay đã đội vương miện nhà vua.

Nhưng không giống nhiều cảm xúc trong chốc lát, Saint Laurent luôn đứng trên đỉnh cao sự nghiệp khi thời trang thay đổi, từ việc nhấn mạnh vào vẻ trang trọng đối với thời trang cao cấp được may đo đến trang phục thể thao thường ngày.
Ông thực hiện bộ sưu tập cuối cùng cho Dior vào tháng 7 năm 1960 dựa trên cái nhìn về người lập dị có cái cổ rùa và áo choàng da màu đen. Bô sưu tập này không được đón nhận nồng nhiệt lắm mặc dù kiểu này cũng trở thành hình mẫu cho những người đi tiên phong trong phong trào lập dị.
Tháng 9 năm 1961, Saint Laurent thông báo kế hoạch mở nhà thời trang cao cấp cùng với người bạn, Pierre Berge (Saint Laurent bị đồng tính). Berge là cộng sự lâu năm với ông và chịu trách nhiệm về tài chính của công ty, mặc dù đầu những năm 80 họ không còn cặp đôi.
Bộ sưu tập đầu tiên nhà Yves trình làng vào tháng 1 năm 62. Nó là bước đầu cho câu chuyện thành công dẫn tới dòng đồ bán sẵn ở các cửa hàng khắp nơi trên thế giới gồm khăn, đồ trang sức, áo lông thú, giầy, trang phục nam giới, mỹ phẩm và nước hoa, thậm chí cả thuốc lá, thiết kế trang phục cho múa ba lê, rạp hát và đóng phim (đáng chú ý là phim “Belle de Jour” do Catherine Deneuve đóng năm 67)
Nâng thời trang cao cấp lên hàng nghệ thuật
Valerie Steele, giám đốc bảo tàng thuộc Viện thời trang công nghệ FIT ở New York phát biểu trên tờ USA Today: "Nếu như Chanel mang chủ nghĩa tân thời vào thời trang của phái nữ, thì có thể khẳng định Yves Saint Laurent đã nuôi dưỡng, thổi hồn và khiến thời trang tồn tại song song với cuộc sống đương đại".
Nhiều năm sau, những bộ sưu tập của ông đều nhanh chóng được giới say mê thời trang chào đón. Ảnh hưởng của ông đạt đỉnh cao suốt những thập niên 60 và 70 khi cứ 6 tháng các nhà thiết kế cao cấp lại thay đổi mạnh mẽ hình ảnh một lần.
Trong số thành công đỉnh cao nhất của ông phải kể đến bộ sưu tập Mondrian năm 1965, lấy ý tưởng từ những bức hoạ của nghệ sĩ Hà Lan, và bộ sưu tập “ phú nông” năm 1976, khuấy động làn sóng yêu thích đến nỗi show trình diễn ở Paris đã được biểu diễn lại ở New York cho những người hâm mộ. “Những bộ trang phục luôn hiện lên trong mọi giấc mơ của tôi, với tất cả những anh hùng trong tiểu thuyết, sân khấu, những bức tranh. Đó là trái tim tôi- mọi thứ yêu thích tôi đều thể hiện lại trong bộ sưu tập này”.

Khởi đầu từ người không theo quy tắc nào, khởi xướng cho các cuộc tranh cãi khi vào năm 1968 ông thiết kế quần chẽn cho phụ nữ mặc như trang phục hàng ngày đã được coi là cuộc cách mạng- Saint Laurent phát triển thành nhà thiết kế bảo thủ hơn, một người tin vào tiến hoá hơn là cách mạng. Ông thường nói rằng tất cả phái đẹp cần phải thật thời trang khi mặc quần dài, áo thun bó và cả áo mưa.
Có lần ông đã nói: “Công việc nhỏ bé của tôi là thiết kế nên những trang phục phản ánh thời đại của chúng ta. Tôi đã làm cho phụ nữ thích thú mặc quần dài"
Năm 1983 khi 47 tuổi, ông đã được coi là một học giả về thời trang do tầm quan trọng không thể thiếu đối với trang phục dành cho phái đẹp đến mức một cuộc triển lãm về các sáng tác của ông đã được tổ chức tại Viện trang phục thuộc Bảo tàng Nghệ thuật Thủ đô. Đây là lần đầu tiên bảo tàng này vinh danh một nhà thiết kế đương thời. Bà Diana Vreeland, đạo diễn cho cuộc triển lãm đã gọi ông là “ thánh sống” và “ Pied Piper của thời trang”. (Pied Piper, nhân vật trong truyện cổ Grimm).Theo bà, bất cứ điều gì ông ấy làm, phụ nữ mọi lứa tuổi, ở khắp nơi trên thế giới đều làm theo. Tiếp theo cuộc triển lãm này là các cuộc triển lãm ở Paris, Bắc Kinh, Moscow, Saint Petersburg, Tokyo và Sydney, Úc.

Nhưng cuộc triển lãm ở New York có thể coi là tôn sùng cho sự nghiệp của Saint Laurent bởi sau đó ông đi vào ổn định theo lối cổ điển tái hiện lại những thành công trước kia của mình. Cậu thanh niên lang thang đã trở về thành một chuyên gia có uy tín. Năm 1983, ông đã trả lời phỏng vấn : “Tủ quần áo của phụ nữ không nên 6 tháng thay đổi một lần. Các quý bà quý cô nên dùng những thứ đang có và gắn thêm nét mới vào đó. Bởi vì thời trang giống như những bản nhạc cổ điển không chịu ảnh hưởng của thời gian”
Bởi vì quá nhiều những thiết kế ban đầu của ông thấm vào lĩnh vực thời trang đại chúng (và vào nhiều bộ sưu tập của các nhà thiết kế khác), ông đã chế ngự vị trí ngôi sao trong thế giới thời trang suốt cả khi ông đã nghỉ ngơi vào năm 2002.
Trong số những người mẫu trình diễn các tác phẩm của ông có Catherine Deneuve, Paloma Picasso, Nan Kempner, Lauren Bacall, Marella Agnelli và Marie-Hélène de Rothschild.
Năm 93, sau cuộc mua bán giá 636 triệu USD, nhà Saint Laurent bán 57% cho công ty dược Sanofi. Nhưng vấn còn 43% về may mặc trong tay Berga và Saint Laurent đến năm 2001. Năm 2002 Saint Laurent tuyên bố trong một cuộc họp báo ở số 5 đại lộ Marceau, Paris là ông sẽ nghỉ. Ông thông báo chuyển ngôi nhà này thành viện bảo tàng, trưng bày những bộ áo choàng “xmoking”
Năm 1992, một buổi kỷ niệm lần thứ 30 của Nhà Saint Laurent tại Paris đã thu hút đến 2.750 người hâm mộ vỗ tay tán thưởng 100 người mẫu trình diễn tất cả các mẫu của ông suốt 3 thập kỷ. Bình luận về sự kiện này, tờ New York Times cho rằng : điều cực kỳ ngạc nhiên về những bộ trang phục này là, bên cạnh vẻ đẹp mang hơi thở còn bởi tất cả trông không hề lỗi mốt.
Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy, người đã đề nghị tặng huy chương Bắc đẩu bội tinh cho Saint Laurent năm 2007, xác nhận rằng nhà thiết kế này là kho báu quốc gia. Theo Sakozy, ông là người đầu tiên nâng thời trang cao cấp lên hàng nghệ thuật. Và điều đó đã đem lại cho ông tầm ảnh hưởng toàn cầu. Yves Saint Laurent đã truyền cảm hứng sáng tạo tao nhã cho nhãn hiệu của ông …. bởi vì ông đã thể hiện được rằng vẻ đẹp là sự xa xỉ cần thiết cho cả phái mạnh và phái đẹp
Ẩn

